Đăng bởi

S-500 Prometheus qua góc nhìn của chuyên gia phương Tây

Với những tính năng kỹ-chiến thuật ưu thế, tổ hợp tên lửa phòng không-phòng thủ tên lửa S-500 Prometheus hiện tại không có sản phẩm tương ứng trên thế giới.

Thậm chí tổ hợp S-500 còn nhận được lời khen ngợi từ giới chuyên gia quân sự phương Tây và được cho là mở ra kỷ nguyên mới của vũ khí phòng không chống lại các phương tiện tấn công siêu vượt âm.

S-500 Prometheus được chuyên gia quân sự phương Tây thừa nhận ưu thế

Tạp chí The National Interest (NI) của Mỹ đánh giá Nga có mọi lý do để tự hào về hệ thống phòng không tiên tiến S-500 Prometheus đang sở hữu. Theo đó, S-500 được công nhận là vũ khí phòng không hàng đầu thế giới hiện nay. The National Interest cho rằng, hầu hết các chuyên gia quân sự thế giới đều coi hệ thống phòng không S-500 mới của Nga là giải pháp tiên tiến trong lĩnh vực phòng không.

Chuyên gia quân sự Maya Karlin của The National Interest cho biết, các loại đạn tên lửa phòng không được sử dụng trong cơ cấu S-500 là 40N6M và 77N6 có khả năng tấn công các mục tiêu tầm siêu xa từ 400 tới 600km, thậm chí tổ hợp vũ khí phòng không Nga có khả năng đánh chặn tên lửa siêu thanh như tên lửa Kinzhal có tốc độ lên tới Mach 10.

S-500 Prometheus qua góc nhìn của chuyên gia phương Tây
Một vụ phóng thử của tổ hợp S-500 Prometheus. Ảnh: Bộ Quốc phòng Nga

Hồi tháng 6-2024, các chuyên gia của Tạp chí Military Watch đã gọi S-500 Prometheus là hệ thống phòng không mạnh nhất thế giới. Military Watch nhận xét các tổ hợp S-500 nằm trong biên chế Lực lượng vũ trang Nga tạo ra mối đe dọa đáng kể đối với các máy bay, nhất là các máy bay hỗ trợ quan trọng như máy bay tiếp liệu trên không hay máy bay cảnh báo sớm và chỉ huy trên không.

Ấn phẩm này làm rõ rằng sự xuất hiện của trung đoàn S-500 đầu tiên với các hệ thống mới là một bước tiến quan trọng trong việc đảm bảo khả năng phòng thủ của Nga trong không gian. Cùng quan điểm, kênh Defense TV tuyên bố rằng sự phát triển vũ khí này của Nga sẽ đánh dấu sự khởi đầu của một kỷ nguyên phòng không mới.

Nga tiết lộ tính năng chính của hệ thống S-500 Prometheus

Cuối năm 2024, Quân đội Nga đưa vào trang bị trung đoàn S-500 đầu tiên và nhiều tính năng chiến đấu chính thức của vũ khí phòng không hiện đại này đã được xác định.

Mỗi xe phóng tự hành của S-500 chỉ mang theo 2 đạn tên lửa đánh chặn với khả năng đánh trúng mục tiêu ở khoảng cách tới 600km. Con số này gấp tới 3 lần so với các tổ hợp tên lửa đánh chặn THAAD và Patriot của Mỹ. Điểm khác biệt của S-500 là mang theo các đạn tên lửa cỡ lớn nên bị giới hạn số lượng tên lửa chiến đấu trên mỗi xe phóng. Điều này có thể được khắc phục thông qua việc tăng số lượng phương tiện phóng tự hành trong mỗi tổ hợp.

Mỗi trung đoàn S-500 bao gồm hai tổ hợp độc lập với 8 bệ phóng mỗi đơn vị. Theo đánh giá của chuyên gia quân sự Nga, Đại tá về hưu Anatoly Matviychuk, tổ hợp vũ khí phòng không mới không được phát triển để thay thế các dòng vũ khí cũ và tạo ra mạng lưới phòng không hợp nhất của Nga giữa cấp độ chiến thuật như S-300, S-400 và cấp độ chiến lược A-235 Nudol.

S-500 Prometheus qua góc nhìn của chuyên gia phương Tây
S-500 Prometheus đánh dấu kỷ nguyên mới của vũ khí phòng không. Ảnh: Lenta 

Trước khi thành lập trung đoàn đầy đủ đầu tiên, các tổ hợp S-500 đã được triển khai nhiều lần trước đó cho mục đích thử nghiệm và tác chiến. Vào tháng 6-2024, có nhiều thông tin về việc S-500 được triển khai cho nhiệm vụ chiến đấu ở khu vực phía Nam nước Nga. Trong biên chế Quân đội Nga, trong khi tổ hợp S-400 có khả năng đánh chặn tên lửa đạn đạo tầm ngắn và tầm trung thì hệ thống S-500 tấn công mục tiêu siêu thanh, thậm chí là cả vũ khí siêu vượt âm. Sự kết hợp của những khả năng này với khả năng cơ động cao khiến S-500 trở nên hoàn toàn độc đáo.

Với tầm bắn rất xa, S-500 có thể tấn công các máy bay tiếp liệu trên không, máy bay cảnh báo sớm và chỉ huy trên không, để làm giảm hiệu quả hoạt động của chúng. Ngoài nhiệm vụ chiến đấu độc lập, S-500 còn đóng vai trò như hệ thống tác chiến chỉ huy trong các cụm phòng không khu vực của Nga cùng với các loại vũ khí phòng không khác.

Theo chuyên gia Igor Korotchenko, Tổng biên tập Tạp chí Quốc phòng Tổ quốc của Nga, trong trường hợp xảy ra xung đột, nhiệm vụ của S-500 có thể là vô hiệu hóa các yếu tố quan trọng nhất của đối phương về trinh sát không gian, liên lạc và giám sát trên không.

“Ngoài giải quyết các vấn đề phòng thủ tên lửa chiến lược, xây dựng lực lượng và phương tiện phòng thủ tên lửa theo hướng cơ động và khả năng vận chuyển các thành phần của tổ hợp đến bất kỳ khu vực nào của Liên bang Nga, S-500 có khả năng phá hủy các loại vũ khí chiến đấu trên không gian tương lai của các đối thủ tiềm năng ở quỹ đạo địa tĩnh Trái Đất”, chuyên gia Igor Korotchenko chia sẻ.

TUẤN SƠN (tổng hợp)

Đăng bởi

Patriot có thực sự là tổ hợp phòng thủ tên lửa hiệu quả?

Có giá thành lên tới hơn 1 tỷ USD cho mỗi tổ hợp, mỗi tên lửa đánh chặn khoảng gần 5 triệu USD, thế nhưng hiệu quả thực tế của tổ hợp tên lửa phòng không – phòng thủ tên lửa PAC Patriot của Mỹ vẫn là dấu hỏi lớn với những màn thể hiện không mấy ấn tượng trong thực chiến.

Tổ hợp vũ khí phòng thủ tên lửa đắt giá

Thực tế, Patriot là sản phẩm từ thời Chiến tranh Lạnh do Tập đoàn Raytheon của Mỹ phát triển với mục tiêu tạo ra vũ khí phòng không đa dụng và là đối trọng với họ tên lửa phòng không S-300 của Liên Xô và Nga.

Với sự lớn mạnh và mở rộng của khối Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO), tổ hợp tên lửa Patriot đã nhanh chóng trở thành một trong những vũ khí phòng không phổ biến của khối quân sự này và các quốc gia đồng minh. Nó đã trải qua nhiều lần nâng cấp lớn với những biến thể phổ biến như PAC-2 và PAC-3, trong đó biến thể PAC-3 nổi tiếng với khả năng đánh chặn tên lửa đạn đạo tầm ngắn và tầm trung của đối phương. Patriot hiện là một thành phần trong hệ thống phòng thủ tên lửa chiến trường (BMD) của Mỹ.

Patriot có thực sự là tổ hợp phòng thủ tên lửa hiệu quả?
Patriot hiện là hệ thống phòng không – phòng thủ tên lửa hàng đầu của Mỹ và phương Tây. 

Khác xa so với các tổ hợp tên lửa phòng không truyền thống, trong nhiệm vụ phòng thủ tên lửa, Patriot sử dụng nguyên tắc va chạm động năng thay vì nổ phá mảnh định hướng để phá hủy đầu đạn của đối phương. Đây là phương thức đánh chặn lợi dụng động năng mạnh mẽ của đầu đạn tên lửa để phá hủy tên lửa đạn đạo tấn công của đối phương ở pha tiếp cận.

Tuy nhiên, phương thức này không phải không có nhược điểm. Để đánh chặn thành công, tổ hợp Patriot cần phát hiện sớm các vụ phóng. Tên lửa tấn công của đối phương sẽ được hệ thống radar giám sát theo dõi chặt, tính toán quỹ đạo bay của đầu đạn và lựa chọn “thời điểm vàng” để phóng đạn tên lửa đánh chặn.

Thông thường, khi tên lửa đối phương bay trong khí quyển, ma sát với không khí khiến lớp vỏ ngoài có nhiệt độ rất cao và bộc lộ tín hiệu nhiệt, hồng ngoại mạnh mẽ. Chính vì thế các đạn tên lửa đánh chặn của tổ hợp Patriot được trang bị hệ thống cảm biến nhiệt cực nhạy để bám bắt và tấn công chính xác mục tiêu.

Vì những công nghệ phức tạp được trang bị nên các tổ hợp Patriot và đạn đánh chặn có giá rất đắt đỏ và thường được cung cấp theo các hợp đồng riêng biệt để giảm giá thành hợp đồng.

Patriot có thực sự là tổ hợp phòng thủ tên lửa hiệu quả?
Chính vì sự phức tạp nên giá thành của mỗi tổ hợp tên lửa Patriot thường rất đắt đỏ. 

Những chiến lệ đáng thất vọng

Dù có mức giá thành đắt đỏ và được quảng cáo là một trong những tổ hợp vũ khí phòng thủ tên lửa hiện đại nhất thế giới, nhưng trong thực tế chiến đấu, Patriot lại không thể hiện ấn tượng như quảng cáo.

Trong Chiến tranh vùng Vịnh lần thứ nhất, các tổ hợp Patriot của Israel, đồng minh thân cận của Mỹ tại Trung Đông đã mất dấu các đầu đạn tên lửa Scud của Iraq phóng tới. Nguyên nhân sau đó được chỉ ra là do đầu đạn tên lửa Iraq nguội đi quá nhanh trong khí quyển khiến hệ thống sục sạo quang – hồng ngoại của Patriot mất dấu mục tiêu. Sau vụ việc này, Israel đã tập trung vào phát triển tổ hợp tên lửa đánh chặn tên lửa nội địa Arrow, thay vì trang bị thêm “người yêu nước” từ Mỹ.

Cũng trong khoảng thời gian này, vào ngày 25-2-1991, các tổ hợp tên lửa Patriot đã thất bại trong việc bảo vệ căn cứ Dharan (Saudi Arabia) trước các đòn tấn công tên lửa từ Iraq. Hậu quả của vụ việc khiến 28 binh sĩ Mỹ thiệt mạng. Nguyên nhân của vụ đánh chặn thất bại được xác định là do tổ hợp Patriot dù đã phát hiện và khóa mục tiêu, nhưng do những sai số của hệ thống định vị đã khiến tên lửa đánh chặn bay lệch mục tiêu tới hơn 600m.

Một chiến lệ đáng chú ý khác là việc các tổ hợp Patriot PAC-3 phiên bản hiện đại nhất của Saudi Arabia năm 2017 đã không thể ngăn chặn được các tên lửa đạn đạo Burqan-2 (biến thể của tên lửa Scud) do lực lượng Houthis và Vệ binh cộng hòa Yemen tấn công sân bay quốc tế tại Thủ đô Al-Riyadh.

Patriot có thực sự là tổ hợp phòng thủ tên lửa hiệu quả?
Khác xa với những lời quảng cáo, tổ hợp Patriot đã có nhiều chiến lệ đáng thất vọng và bị nghi ngờ về khả năng chiến đấu. 

Điều tra sau vụ việc cho thấy, Patriot thực tế đã được kích hoạt khả năng đánh chặn, nhưng tên lửa phóng đi lại chỉ đánh trúng một mảnh vỡ của tên lửa Burqan-2. Cụ thể, đó là phần động cơ của tên lửa sau khi tách tầng. Đây vốn là phần phát nhiệt mạnh mẽ nhất và có thể đã khiến cảm biến quang-ảnh nhiệt trên tên lửa đánh chặn nhầm lẫn. Cùng với đó, những hình ảnh về đạn tên lửa đánh chặn PAC-3 khi vừa rời bệ phóng đã cắm đầu xuống đất nổ tung khiến danh tiếng của dòng vũ khí phòng thủ tên lửa của Mỹ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Bình luận về sự thất bại của Patriot tại Saudi Arabia, Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo thời điểm đó đã phải thừa nhận, vũ khí phòng thủ không phải lúc nào cũng có hiệu quả đánh chặn như mong muốn.

Khi vũ khí siêu vượt âm xuất hiện và sự phổ biến của các thiết bị bay không người lái tấn công tự sát rẻ tiền, năng lực chiến đấu của tổ hợp Patriot một lần nữa đã bị nghi ngờ. Giới chuyên gia quân sự quốc tế đánh giá, trong cuộc chiến phi đối xứng, một vũ khí siêu vượt âm có giá vài triệu USD hoàn toàn đủ khả năng tiêu diệt hệ thống vũ khí phòng thủ tên lửa truyền thống có giá thành đắt gấp nhiều lần.

TUẤN SƠN (tổng hợp theo Topwar, DefenseTalk…)

Đăng bởi

B-2 Spirit đắt đỏ nhưng có đáng giá?

B-2 Spirit có lẽ là máy bay ném bom đắt đỏ nhất từng được chế tạo, có giá trị lên đến hơn 2 tỷ USD mỗi chiếc. Sản phẩm này do Tập đoàn Northrop Grumman phát triển, được coi là đỉnh cao của đầu tư và công nghệ hàng không quân sự Mỹ. Tuy vậy, hiệu quả sử dụng của B-2 Spirit vẫn là một vấn đề gây tranh cãi.

Theo trang National Interest, B-2 Spirit là máy bay ném bom chiến lược tàng hình đầu tiên trên thế giới. Sự ra đời của nó đánh dấu cột mốc quan trọng trong chương trình hiện đại hóa máy bay ném bom của Mỹ.

Được mệnh danh “bóng ma bầu trời”, B-2 Spirit sở hữu công nghệ tàng hình tiên tiến và khả năng vận tải hạt nhân chiến lược, có thể xuyên thủng hệ thống phòng không dày đặc của đối phương để thực hiện các vụ tấn công hạt nhân bất ngờ. Đây là lý do loại máy bay này được coi là một bộ phận cấu thành quan trọng trong bộ ba vũ khí hạt nhân chiến lược của Mỹ, gồm: Máy bay ném bom chiến lược, tàu ngầm tấn công hạt nhân và tên lửa đạn đạo liên lục địa (ICBM).

Song, bên cạnh những ưu điểm, B-2 Spirit cũng có vô số nhược điểm. Một trong các nhược điểm của B-2 Spirit là lớp vỏ cực kỳ nhạy cảm khiến nó không thể hoạt động trong mọi điều kiện thời tiết. Theo nguồn tin The New York Times, Văn phòng Kiểm toán Liên bang (GAO)-một cơ quan giám sát của Đồi Capitol-từng công bố báo cáo cho biết B-2 Spirit có thể bị hư hỏng do mưa, nhiệt độ và độ ẩm.

Báo cáo của GAO cho biết: “B-2 Spirit phải được che chắn hoặc chỉ tiếp xúc với những môi trường lành tính nhất – độ ẩm thấp, không có mưa, nhiệt độ vừa phải”. Báo cáo cho biết, lớp vỏ của máy bay không thể chịu được nhiệt độ, độ ẩm hoặc mưa. Lớp vỏ được làm bằng nhựa nhiệt dẻo và composites giúp máy bay ném bom có khả năng “tàng hình” trước radar của đối phương. Tuy nhiên, lớp vỏ nhạy cảm cũng đòi hỏi hầm chứa máy bay phải được kiểm soát về nhiệt độ và độ ẩm.

Bên cạnh đó, theo Thời báo Los Angeles, để máy bay duy trì được trạng thái “tàng hình” tối ưu, B-2 Spirit cần được đại tu 7 năm/lần, tốn trung bình 60 triệu USD và mất thời gian một năm. Chưa kể, cứ mỗi giờ bay trên không, máy bay ném bom sẽ cần tới 50-60 giờ trên mặt đất để bảo trì, bảo dưỡng.

B-2 Spirit đắt đỏ nhưng có đáng giá?
Máy bay ném bom tàng hình B-2 Spirit của không quân Mỹ. Ảnh: National Interest 

Ngoài ra, theo National Interest, khuyết điểm lớn nhất của những chiếc B-2 Spirit là việc thiếu khả năng liên lạc không dây. Dữ liệu nhiệm vụ hoặc thông tin như địa điểm bay, mục tiêu cần ném bom phải được nhập thủ công. Vì vậy, không quân Mỹ đang nỗ lực nâng cấp tính năng liên lạc không dây cho B-2 Spirit. Nhưng việc nâng cấp chỉ là giải pháp tạm thời, vì dòng máy bay thay thế B-2 Spirit là B-21 Raider hiện đang được phát triển và dự kiến sẽ gia nhập lực lượng không quân Mỹ trong thập kỷ tới. Không quân Mỹ cũng “đặt lịch” nghỉ hưu cho B-2 Spirit vào đầu thập niên 2030.

Khuyết điểm cuối cùng của dòng máy bay ném bom chiến lược này là giá thành quá cao. Để thấy rõ được điều này, trang National Interest đã so sánh mức giá của B-2 Spirit với các máy bay quân sự khác của Mỹ. F-22 Raptor, máy bay chiến đấu thế hệ thứ 5 sử dụng công nghệ tàng hình đầu tiên trên thế giới, có giá 350 triệu USD mỗi chiếc. C-17 Globemaster, máy bay vận tải quân sự hạng nặng có thể vận chuyển số lượng lớn thiết bị quân sự của Mỹ đi khắp thế giới, có giá 340 triệu USD mỗi chiếc. P-8 Poseidon có giá 290 triệu USD mỗi chiếc và chiến đấu cơ tàng hình F-35, tuyệt tác thế hệ thứ 5, có giá 115 triệu USD mỗi chiếc. Bản thân chiếc Air Force One, chuyên cơ phục vụ Tổng thống Mỹ, cũng chỉ dừng ở mức giá 660 triệu USD.

Như vậy, với hơn 2 tỷ USD bỏ ra cho một chiếc B-2 Spirit, Mỹ có thể tậu tới 3 chiếc Air Force One hoặc 6 chiếc F-22 Raptor hay khoảng 17 chiếc F-35. Cũng với số tiền này, Mỹ có thể trang trải khoảng 40% chi phí chế tạo một tàu sân bay chạy bằng năng lượng hạt nhân lớp Nimitz có sức chứa khoảng 5.000 thành viên thủy thủ đoàn và 100 máy bay.

Không thể phủ nhận B-2 Spirit được thiết kế để tăng cường khả năng răn đe hạt nhân của Washington. Nhưng hiệu quả sử dụng của B-2 Spirit so với chi phí vận hành quá lớn đã khiến nhiều chuyên gia đặt câu hỏi. Harrison Kass, cây viết chuyên về lĩnh vực quốc phòng và an ninh của National Interest cho rằng, với mức giá 2 tỷ USD/chiếc B-2 Spirit, hiệu quả sử dụng của oanh tạc cơ này chưa tương xứng với số chi phí bỏ ra. Chưa kể, so với các thế hệ máy bay quân sự hiện đại, B-2 có số lượng ít và ngày càng trở nên cũ kỹ, lỗi thời. Đây có lẽ cũng là lý do những chiếc B-2 Spirit sẽ sớm không còn xuất hiện trên bầu trời trong vài năm tới.

NGỌC HÂN

Đăng bởi

Su-57 mang vũ khí siêu vượt âm: “Át chủ bài” không chiến của Nga

(Dân trí) – Máy bay chiến đấu tàng hình thế hệ thứ 5 Su-57 của Nga đã được trang bị vũ khí siêu vượt âm, giúp nâng cao năng lực tác chiến của dòng tiêm kích tiên tiến này, theo truyền thông nhà nước Nga.

Su-57 mang vũ khí siêu vượt âm: Át chủ bài không chiến của Nga - 1
Tiêm kích Su-57 (Ảnh: Eurasian Times).

“Phù hợp với đơn đặt hàng quốc phòng quốc gia, Lực lượng Hàng không-Vũ trụ mỗi năm đều tiếp nhận các hệ thống vũ khí tiên tiến và hiện đại hóa. Tốc độ bàn giao máy bay Su-57 thế hệ thứ 5 đang gia tăng, cùng với các hệ thống tấn công hàng không hiện đại và vũ khí siêu vượt âm”, Trung tướng Alexander Maksimtsev, Tham mưu trưởng kiêm Phó Tư lệnh thứ nhất của Lực lượng Hàng không-Vũ trụ Nga (VKS), nói với hãng Tass.

Vị tướng này không nói rõ liệu Su-57 đã thực sự được trang bị vũ khí siêu vượt âm hay VKS vẫn đang trong quá trình tích hợp. Ông cũng không nêu cụ thể tên của loại vũ khí siêu vượt âm đang được chuyển giao.

Tuy nhiên, khi ông nhấn mạnh việc gia tăng số lượng Su-57 bàn giao, điều đó gợi ý rằng lô máy bay mới có thể đã được tích hợp vũ khí siêu vượt âm, theo nhận định của Eurasian Times.

Diễn biến này mang ý nghĩa đáng kể nhưng không hoàn toàn gây bất ngờ, đặc biệt là trong bối cảnh Nga đã trang bị tên lửa siêu vượt âm Kinzhal cho dòng tiêm kích MiG-31K.

Hiện tại, Kinzhal là loại vũ khí siêu vượt âm duy nhất được biết đến của Nga có khả năng phóng từ máy bay. Tuy chưa có xác nhận chính thức rằng Kinzhal đã được chứng nhận sử dụng trên Su-57, nhưng việc tích hợp về mặt kỹ thuật là hoàn toàn khả thi.

Ngoài ra, một biến thể nâng cấp của tên lửa không đối không R-37M, có thể đạt tốc độ siêu vượt âm Mach 6 với tầm bắn hơn 300km, cũng được nhắc đến như một ứng viên tiềm năng cho vũ khí siêu vượt âm tích hợp trên Su-57.

Một số nguồn tin khác cho biết Nga đã phát triển một loại tên lửa không đối đất mới trong thời gian qua, với kế hoạch trang bị nó cho Su-57. Tuy nhiên, mọi thông tin liên quan đến loại tên lửa mới này vẫn được giữ kín.

Ngoài ra, cũng có một số thông tin rằng Nga đã phát triển một biến thể của tên lửa Zircon phóng từ máy bay với thiết kế nhỏ gọn phù hợp để chứa trong khoang vũ khí bên trong của Su-57. Điều này nhằm duy trì khả năng tàng hình tuyệt đối của Su-57.

Kế hoạch trang bị vũ khí siêu vượt âm cho Su-57, dòng tiêm kích chiến thuật hiện đại nhất của Nga, đã được đặt ra từ lâu.

Theo các báo cáo, chiếc Su-57 sản xuất hàng loạt đầu tiên được chuyển giao cho trung tâm thử nghiệm bay Akhtubinsk vào tháng 11/2020 đã được chỉ định để thử nghiệm các loại vũ khí siêu vượt âm.

Tháng 12 cùng năm, Tập đoàn Máy bay Thống nhất (UAC) cũng tuyên bố Su-57 sẽ được tích hợp các công nghệ thế hệ thứ 6, bao gồm cả vũ khí siêu vượt âm.

Việc tích hợp tên lửa siêu vượt âm sẽ tăng cường đáng kể hỏa lực và năng lực tác chiến tổng thể của dòng tiêm kích tàng hình này.

“Việc tích hợp Zircon lên Su-57, dòng tiêm kích kết hợp tầm bắn cực xa với khả năng tàng hình tiên tiến, có thể làm gia tăng đáng kể mối đe dọa đối với các tàu chiến của đối phương, đặc biệt khi số lượng Su-57 dự kiến tăng lên hàng trăm chiếc vào cuối thập niên 2030”, theo báo cáo của TASS.

“Cũng có khả năng lớn rằng lớp tên lửa siêu vượt âm phóng từ máy bay được phát triển cho Su-57 cũng sẽ được trang bị rộng rãi hơn cho các dòng tiêm kích khác của Nga, nhất là khi hiện tại Su-57 mới chỉ được biên chế trong một trung đoàn duy nhất”, hãng tin nhận định.

Zircon là tên lửa hành trình siêu vượt âm sử dụng động cơ phản lực dòng thẳng đốt siêu âm, vận hành bằng cách nén luồng không khí ở tốc độ cao khi tên lửa bay về phía trước.

Điều này khác biệt với các loại vũ khí siêu vượt âm khác như Avangard của Nga, vốn sử dụng phương tiện lướt siêu vượt âm (HGV).

Zircon được thiết kế để phá hủy các mục tiêu giá trị cao, bao gồm tàu chiến mặt nước như tàu sân bay, tàu khu trục, cũng như các cơ sở hạ tầng mặt đất. Nó có tốc độ và khả năng cơ động cao để tránh các hệ thống phòng không.

Tên lửa có thể tấn công cả mục tiêu trên biển và mặt đất với tầm bắn trên 1.000km, đạt tốc độ lên tới Mach 8 và được cho là mang đầu đạn nặng từ 300 đến 400kg.

Zircon có thể được dẫn đường bằng hệ thống dẫn đường quán tính, định vị vệ tinh (GLONASS), và sử dụng radar chủ động để dẫn đường giai đoạn cuối. Nó cũng được cho là có khả năng chống gây nhiễu và cập nhật mục tiêu giữa hành trình để tăng độ chính xác, cùng khả năng cơ động để né tránh hệ thống đánh chặn.

TheoEurasian Times

Đăng bởi

Tiêm kích F-35 của Mỹ có công nghệ gì mà khiến đối thủ ‘lạnh gáy’?

F-35 của Mỹ từ lâu được xem là một trong những nền tảng công nghệ không quân tiên tiến nhất thế giới, đại diện cho chuẩn mực của tiêm kích thế hệ thứ 5 với khả năng tàng hình, tích hợp cảm biến và kết nối mạng vượt trội.

Máy bay chiến đấu F-35 của Lockheed Martin từ lâu được xem là một trong những nền tảng không quân tiên tiến nhất thế giới, đại diện cho chuẩn mực của tiêm kích thế hệ thứ 5 với khả năng tàng hình, tích hợp cảm biến và kết nối mạng vượt trội.

Tuy nhiên, trong bối cảnh cạnh tranh ngày càng gay gắt ở lĩnh vực công nghệ không quân, Lockheed Martin đang đặt mục tiêu đầy tham vọng: nâng cấp F-35 lên chuẩn thế hệ thứ 5+, tận dụng kinh nghiệm từ chương trình NGAD (Next Generation Air Dominance) để duy trì vị thế dẫn đầu. 

Tiêm kích F-35. Ảnh: Topwar.

Nâng cấp F-35 lên chuẩn thế hệ thứ 5+: Một bước đi chiến lược sau thất bại trong chương trình NGAD

Sự thất bại của Lockheed Martin trước Boeing trong việc giành hợp đồng phát triển máy bay chiến đấu thế hệ thứ sáu F-47 trong chương trình NGAD là một đòn giáng mạnh vào tập đoàn này. 

Tuy nhiên, thay vì chùn bước, Lockheed Martin đã nhanh chóng chuyển hướng, tập trung vào việc tối ưu hóa đội bay F-35 hiện có – một nền tảng đã chứng minh được giá trị với hơn 1.100 chiếc được bàn giao và khoảng 3.500 chiếc đang trong kế hoạch cung cấp trên toàn cầu. 

Theo Tổng Giám đốc Jim Taiclet, mục tiêu là đạt được 80% khả năng của máy bay thế hệ thứ 6 với chỉ 50% chi phí, một tham vọng cho thấy sự tự tin vào tiềm năng của F-35 và kinh nghiệm tích lũy từ NGAD.

Chiến lược này không chỉ là một cách để bù đắp cho thất bại trong chương trình NGAD mà còn phản ánh xu hướng hiện đại hóa các nền tảng hiện có thay vì đầu tư toàn bộ vào các dự án mới đầy rủi ro và tốn kém. 

Việc nâng cấp F-35 lên chuẩn thế hệ thứ 5+ cho phép Lockheed Martin tận dụng cơ sở hạ tầng sản xuất hiện tại, giảm chi phí phát triển và duy trì tính cạnh tranh trên thị trường quốc tế, nơi F-35 đang được nhiều quốc gia như Nhật Bản, Hàn Quốc, Israel và các thành viên NATO sử dụng.

Những nâng cấp then chốt: Từ cảm biến đến “cánh chim trung thành”

Một trong những điểm nhấn chính của kế hoạch nâng cấp là việc tích hợp các công nghệ tiên tiến để tăng cường khả năng tác chiến của F-35. 

Cảm biến hồng ngoại cải tiến: Những cảm biến này sẽ nâng cao khả năng phát hiện và theo dõi mục tiêu trong các môi trường phức tạp, đặc biệt trong điều kiện thời tiết xấu hoặc khi đối mặt với các hệ thống phòng không tiên tiến. Điều này giúp F-35 duy trì lợi thế tàng hình và khả năng tấn công chính xác.

Khả năng điều khiển máy bay không người lái (UAV): Một trong những bước tiến đáng chú ý là tích hợp F-35 với các “cánh chim trung thành” – những UAV hỗ trợ hoạt động song song với máy bay chính. Những UAV này có thể thực hiện các nhiệm vụ như trinh sát, gây nhiễu radar đối phương hoặc thậm chí mang vũ khí bổ sung, từ đó gia tăng sức mạnh hỏa lực và khả năng sống sót của F-35 trong không chiến.

Vai trò “tiền đạo chủ lực”: Như cách ví von của ông Taiclet, F-35 sẽ đóng vai trò như một “tiền đạo” trong không chiến, điều phối các tài sản không quân khác và tận dụng khả năng kết nối mạng để tạo ra một hệ sinh thái tác chiến tích hợp. Điều này đặc biệt quan trọng trong các kịch bản tác chiến hiện đại, nơi thông tin và sự phối hợp nhanh chóng là yếu tố quyết định thắng bại.

Những nâng cấp này không chỉ giúp F-35 duy trì tính hiện đại mà còn mở rộng vai trò từ một máy bay chiến đấu đa năng thành một trung tâm chỉ huy trên không, phù hợp với các khái niệm chiến tranh mạng hóa và tự động hóa trong tương lai.

Tiêm kích F-35. Ảnh: Lockheed Martin

Ý nghĩa và tác động

Việc nâng cấp F-35 lên chuẩn thế hệ thứ 5+ mang lại nhiều ý nghĩa chiến lược.

Trong bối cảnh các đối thủ như Nga (với Su-57) và Trung Quốc (với J-20) đang phát triển máy bay chiến đấu thế hệ thứ 5 của riêng mình, việc cải tiến F-35 giúp Mỹ và các đồng minh duy trì ưu thế công nghệ trên không. Những nâng cấp này đảm bảo rằng F-35 không bị tụt hậu trước các đối thủ tiềm tàng.

Bằng cách tận dụng nền tảng hiện có, Lockheed Martin có thể giảm đáng kể chi phí phát triển so với việc xây dựng một dòng máy bay hoàn toàn mới. Điều này đặc biệt quan trọng trong bối cảnh ngân sách quốc phòng của nhiều quốc gia bị thắt chặt.

Với số lượng lớn F-35 đã và đang được cung cấp, việc nâng cấp sẽ giúp Lockheed Martin duy trì sức hút của dòng máy bay này trên thị trường quốc tế. Các quốc gia sử dụng F-35 sẽ được hưởng lợi từ những cải tiến mới mà không cần đầu tư vào các nền tảng hoàn toàn khác.

Thách thức và rủi ro

Mặc dù kế hoạch nâng cấp F-35 đầy hứa hẹn, Lockheed Martin cũng đối mặt với không ít thách thức.

Dù được quảng bá là tiết kiệm hơn so với phát triển máy bay thế hệ thứ 6, việc tích hợp các công nghệ mới vào một nền tảng đã hoàn thiện như F-35 vẫn đòi hỏi nguồn lực tài chính đáng kể. Các quốc gia sử dụng F-35 có thể phải đối mặt với chi phí nâng cấp cao, gây áp lực lên ngân sách quốc phòng.

F-35, dù tiên tiến, vẫn bị giới hạn bởi thiết kế ban đầu. Việc tích hợp các công nghệ thế hệ thứ 6 có thể gặp khó khăn về mặt kỹ thuật, đặc biệt khi liên quan đến việc nâng cấp phần cứng hoặc tích hợp các hệ thống phức tạp như điều khiển UAV.

Sự thất bại trong chương trình NGAD cho thấy Lockheed Martin đang chịu áp lực cạnh tranh từ các đối thủ trong nước như Boeing. Nếu không đạt được các mục tiêu nâng cấp như kỳ vọng, Lockheed Martin có thể mất thêm thị phần trong các chương trình quốc phòng tương lai.

Kế hoạch nâng cấp F-35 lên chuẩn thế hệ thứ 5+ của Lockheed Martin là một bước đi chiến lược nhằm tận dụng tối đa tiềm năng của một trong những nền tảng không quân thành công nhất thế giới. 

Bằng cách tích hợp các công nghệ tiên tiến như cảm biến hồng ngoại cải tiến và khả năng điều khiển UAV…., F-35 không chỉ duy trì tính hiện đại mà còn định hình lại vai trò của mình trong tác chiến tương lai.

Tuy nhiên, Lockheed Martin cần vượt qua những thách thức về chi phí và kỹ thuật để biến tham vọng này thành hiện thực. Nếu thành công, F-35 sẽ tiếp tục là “tiền đạo chủ lực” trong không chiến, củng cố vị thế của Lockheed Martin và các đồng minh của Mỹ trong bối cảnh cạnh tranh toàn cầu ngày càng khốc liệt.

Đăng bởi

M1A2 Abrams SEPv3 – bước đột phá về phát triển xe tăng

Biên phòng – Những ngày đầu năm 2025, xe tăng M1A2 Abrams SEPv3 của Mỹ thu hút sự quan tâm của giới chuyên gia trong lĩnh vực khí tài quân sự. Đây là mẫu xe chiến đấu chủ lực phiên bản tiên tiến nhất của Mỹ với nhiều điều ấn tượng.

Xe tăng chiến đấu chủ lực phiên bản tiên tiến nhất M1A2 Abrams SEPv3. Ảnh: Quân đội Mỹ

M1A2 SEPv3 là phiên bản tiên tiến nhất của dòng xe tăng M1 Abrams, được phát triển đặc biệt để nâng cao hiệu quả hoạt động của quân đội Mỹ và các đồng minh. Phiên bản này bao gồm các cải tiến ở nhiều lĩnh vực quan trọng, như khả năng sống sót, hỏa lực, hệ thống liên lạc và khả năng cơ động.

Theo nhận xét của giới chuyên gia, xe tăng M1A2 SEPv3 được thiết kế nhằm bảo đảm khả năng hoạt động trong nhiều môi trường chiến đấu khác nhau, cũng nhiều khả năng chiến đấu vượt trội. Vì vậy, mẫu xe tăng này được coi là thành phần cốt lõi trong chiến tranh cơ giới hiện đại, có thể giúp quân đội đối đầu hiệu quả trên chiến trường trước các đối thủ mạnh hàng đầu thế giới.

M1A2 SEPv3 có chiều dài tổng thể của xe lên tới 9,77m, rộng 3,66m, cao 2,44m, trọng lượng chiến đấu khoảng 73 tấn. Theo lý giải của nhà sản xuất, kích thước và trọng lượng của M1A2 SEPv3 lớn vì xe có lớp giáp nặng, được trang bị các hệ thống tiên tiến và vũ khí mạnh mẽ. Từ đó, M1A2 SEPv3 có thể trở thành một trong những xe tăng có uy lực và khả năng chiến đấu mạnh mẽ nhất thế giới hiện nay. Lớp giáp của M1A2 SEPv3 được làm từ vật liệu composite, bao gồm các lớp uranium nghèo, cung cấp khả năng bảo vệ đáng kể trước các đầu đạn động năng và tên lửa chống tăng dẫn đường. Để “tải” được lớp giáp này, hệ thống động lực của M1A2 SEPv3 cũng tạo ấn tượng với trang bị động cơ tua bin khí AGT1500, cung cấp công suất 1.500 mã lực. Động cơ này cũng bảo đảm khả năng cơ động trong các tình huống chiến đấu, cho phép M1A2 SEPv3 đạt tốc độ tối đa khoảng 68 km/giờ trên đường bằng và 48km/giờ trên địa hình gồ ghề. Hệ thống truyền động chéo giúp xe tăng M1A2 SEPv3 có khả năng cơ động tuyệt vời trên các loại địa hình khác nhau.

Tương tự nhiều các mẫu xe tăng đang hiện diện trên chiến trường ở khắp thế giới, hỏa lực của M1A2 SEPv3 là điều thu hút sự quan tâm lớn nhất, bởi đây là một trong những yếu tố then chốt trong hiệu quả chiến đấu. Vũ khí chính của xe tăng M1A2 SEPv3 là khẩu pháo nòng trơn M256 120mm, có khả năng bắn nhiều loại đạn, bao gồm đạn xuyên giáp, đạn uy lực nổ lớn và đạn chống tăng dẫn đường. Ngoài ra, chiếc tăng chiến đấu chủ lực này còn được trang bị súng máy đồng trục M240 7,62mm và súng máy hạng nặng M2 Browning 12,7mm trên tháp pháo. Mẫu xe này có thể sử dụng các loại đạn như xuyên giáp ổn định có cánh ở đuôi (APFSDS), đạn chống tăng uy lực nổ lớn (HEAT), đạn đa năng chống bộ binh và phương tiện chiến đấu (MPAT) cùng nhiều loại đạn chuyên dụng khác. Xe cũng có khả năng bắn tên lửa dẫn đường AGM-114 Hellfire nếu được trang bị hệ thống phù hợp.

Một ưu điểm đáng chú ý khác là khả năng bảo vệ tổ lái. Xe tăng M1A2 SEPv3 được trang bị hệ thống bảo vệ chủ động tích hợp (APS) có khả năng phát hiện và vô hiệu hóa các mối đe dọa như tên lửa chống tăng hoặc đạn phóng lựu. Ngoài ra, chiếc xe tăng chiến đấu chủ lực này còn có hệ thống bảo vệ NBC (hạt nhân, sinh học và hóa học) cải tiến, đảm bảo an toàn cho tổ lái trong các môi trường bị ô nhiễm.

Qua thử nghiệm và các xung đột giả định, xe tăng M1A2 SEPv3 cho thấy khả năng vượt trội khi đóng vai trò cung cấp hỏa lực, khả năng cơ động và bảo vệ vượt trội trong cả các hoạt động tấn công và phòng thủ. Trong thời gian tới, xe tăng M1A2 SEPv3 có thể sẽ được triển khai trong các đội hình cơ giới, hỗ trợ quyết định trong các cuộc giao tranh với lực lượng xe tăng, xe bọc thép và bộ binh.

Bên cạnh khả năng chiến đấu trực tiếp, xe tăng M1A2 SEPv3 cũng có thể góp sức đáng gờm với khả năng chia sẻ dữ liệu chiến trường theo thời gian thực với các đơn vị đồng minh, tăng cường đáng kể sự phối hợp và đồng bộ hóa các hoạt động. Nhìn chung, vai trò của xe tăng M1A2 SEPv3 trong xung đột sẽ tập trung vào việc tận dụng sự kết hợp “vô địch” giữa hỏa lực, bảo vệ và cơ động để tạo ra tác động quyết định trên chiến trường.

Như Quỳnh

Đăng bởi

Nga thử nghiệm xe tăng T-14 Armata trang bị pháo 152mm

Quân sự thế giới hôm nay (21-6-2024) có những nội dung sau: Nga thử nghiệm xe tăng T-14 Armata trang bị pháo 152mm, Đan Mạch công bố gói viện trợ mới cho Ukraine, quân đội Đức ký hợp đồng mua đạn pháo với Tập đoàn Rheinmetall.

* Nga thử nghiệm xe tăng T-14 Armata trang bị pháo 152mm

Các cuộc thử nghiệm phiên bản mới của xe tăng T-14 Armata đã gần như đã hoàn tất. Những thử nghiệm này được tiến hành tại Viện Nghiên cứu – thử nghiệm vũ khí thiết giáp và thiết bị quân sự số 38 thuộc Bộ Quốc phòng Nga. 

Quân sự thế giới hôm nay (21-6): Nga thử nghiệm xe tăng T-14 Armata trang bị pháo 152mm
Xe tăng T-14 Armata xuất hiện trong một buổi diễu binh trên Quảng trường Đỏ ở thủ đô Moscow. Ảnh: Bulgarian Military 

Tờ Bulgarian Military dẫn nguồn tin từ một quan chức ngành công nghiệp quốc phòng Nga cho biết, mẫu xe tăng T-14 Armata mới này sẽ sử dụng pháo 152mm nòng trơn (mã 2A83-1A) để thay thế mẫu xe tăng có pháo chính cỡ nòng 125mm, chiều dài nòng (mã  2A82-1M).

Loại pháo 2A83 đã được phát triển từ những năm 90 cho dòng xe tăng thế hệ mới của Nga, được biết đến với tên gọi T-95 hoặc “Object 195” trong các tài liệu. Cấu tạo nòng pháo 2A83 dựa trên nòng pháo 2A65 được sử dụng trong hệ thống pháo tự hành 2S19 Msta-S. Tuy nhiên, vào năm 2009, dự án thử nghiệm “Object 195” đã bị dừng lại. Bộ Quốc phòng Nga cho biết do nó đã lỗi thời và không đáng để nâng cấp vì có quá nhiều công nghệ từ thời Liên Xô cũ.

Sau đó, các kỹ sư từ nhà máy sản xuất xe tăng Uralvagonzavod ở Nizhny Tagil đã tiến hành một dự án mới mang tên “Hệ thống chiến đấu tương lai Armata”, hướng đến việc sản xuất một loại xe tăng mới nhẹ hơn mang tên “Product 148”, sau này được biết đến với tên gọi T-14.

Trong dự án này, các kỹ sư của Uralvagonzavod đã thiết kế nhiều phiên bản khác nhau của xe tăng với mô-đun chiến đấu không người lái và một khoang bọc thép riêng cho kíp lái. Xe tăng chiến đấu chủ lực T-14 được trang bị pháo 125mm được ký hiệu là 2A82-1M. Họ cũng đã tạo ra một phiên bản xuất khẩu và một phiên bản mạnh hơn với pháo 152mm gọi là 2A83. Dự án T-14 không người lái đã bị tạm dừng do chiến dịch quân sự đặc biệt ở Ukraine và việc quân đội Nga tăng cường sản xuất xe tăng chiến đấu chủ lực T-90M. 

Bộ Quốc phòng Nga đã bắt đầu thử nghiệm pháo 152mm trên xe tăng T-14 Armata kể từ tháng 2-2016. Phiên bản này được biết đến như một “phương tiện pháo chiến đấu” dựa trên nền tảng của Armata, được thiết kế cho các nhiệm vụ tác chiến đặc biệt cùng với xe tăng chiến đấu chủ lực.

* Đan Mạch công bố gói viện trợ mới cho Ukraine

Theo thông cáo báo chí của Bộ Quốc phòng Đan Mạch, nước này vừa công bố gói viện trợ quân sự thứ 19 dành cho Ukraine nhằm hỗ trợ quân đội nước này và thúc đẩy đầu tư trực tiếp vào sản xuất vũ khí tại đây.

Quân sự thế giới hôm nay (21-6): Nga thử nghiệm xe tăng T-14 Armata trang bị pháo 152mm
Một chiếc xe tăng Leopard 1A5 của quân đội Ukraine. Ảnh: Bộ Quốc phòng Ukraine

Gói viện trợ mới bao gồm kinh phí hỗ trợ ngành công nghiệp quốc phòng của Ukraine, các nguồn lực bổ sung để tiếp tục triển khai chương trình cung cấp máy bay chiến đấu F-16 của Đan Mạch cho Ukraine, chuyển giao vũ khí từ kho dự trữ của nước này cho Ukraine. Tuy nhiên, Bộ Quốc phòng Đan Mạch không nêu cụ thể chủng loại vũ khí có trong gói viện trợ này.

Bộ trưởng Quốc phòng Đan Mạch Troels Lund Poulsen cho biết nước này đang cố gắng hỗ trợ tối đa trong khả năng của mình để đáp ứng nhu cầu của Ukraine. Hai gói viện trợ mới đây nhất của Bộ Quốc phòng Đan Mạch đã giúp Ukraine có thêm 1,2 tỷ krone Đan Mạch (khoảng 170 triệu USD) để đầu tư vào công nghiệp quốc phòng.

Đan Mạch cũng đã gửi một lượng lớn thiết bị quân sự cho Ukraine. Hồi tháng 8 năm ngoái, nước này đã ký thỏa thuận sẽ chuyển giao 19 máy bay chiến đấu F-16 cho Ukraine. Trước đó, Đan Mạch đã cung cấp cho Ukraine 4 tổ hợp tên lửa đối hạm AGM-84 Harpoon, 19 pháo tự hành Caesar cỡ nòng 155mm, một số khẩu pháo tự hành ShKH Zuzana 2, và xe tăng Leopard 1A5.

* Quân đội Đức ký hợp đồng mua đạn pháo với Tập đoàn Rheinmetall

Tập đoàn sản xuất vũ khí Rheinmetall của Đức vừa đạt được một thỏa thuận cung cấp đạn pháo 155mm với tổng giá trị lên tới 8,5 tỷ Euro cho quân đội nước này. Thỏa thuận được ký kết giữa Giám đốc Cơ quan liên bang về trang thiết bị, công nghệ thông tin và hỗ trợ dịch vụ của quân đội Đức Annette Lehnigk-Emden với đại diện của Tập đoàn Rheinmetall.

Quân sự thế giới hôm nay (21-6): Nga thử nghiệm xe tăng T-14 Armata trang bị pháo 152mm
Loại đạn pháo 155mm do Tập đoàn Rheinmetall sản xuất. Ảnh: Rheinmetall 

Hợp đồng mới này được ký kết dựa trên cơ sở mở rộng thỏa thuận khung đã có, với mục tiêu giúp quân đội Đức và các nước đồng minh bổ sung kho đạn pháo. Dự kiến, các đợt giao hàng đầu tiên sẽ diễn ra vào đầu năm 2025. Đơn hàng đầu tiên bao gồm các phiên bản khác nhau của đạn pháo 155mm, trị giá tổng cộng khoảng 880 triệu Euro.

Ông Armin Papperger, Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Rheinmetall, thể hiện sự phấn khích khi nói về thỏa thuận này: “Chúng tôi rất vui mừng vì đây là một trong những đơn hàng lớn nhất trong lịch sử của công ty. Hợp đồng này một lần nữa khẳng định vị thế đứng đầu của Tập đoàn Rheinmetall trong lĩnh vực sản xuất vũ khí tại Đức, đồng thời cũng là doanh nghiệp sản xuất đạn pháo lớn nhất thế giới. Chúng tôi đánh giá cao sự tin tưởng của Bộ Quốc phòng Đức với Rheinmetall thể hiện qua đơn hàng này.” Ông Papperger cũng khẳng định hợp đồng này cũng sẽ giúp đảm bảo duy trì hoạt động cho nhà máy đang xây dựng của Tập đoàn Rheinmetall ở Unterlüß, Lower Saxony.

Khu nhà xưởng mới của Rheinmetall tại Unterlüß sẽ đảm nhiệm cung cấp đầy đủ nguyên liệu cho quá trình sản xuất đạn pháo, từ vỏ đạn, ngòi nổ, thuốc nổ, cho đến thuốc phóng. Nhà máy đặt mục tiêu sản xuất 100.000 quả đạn/năm từ năm thứ hai, và sau đó sẽ tăng lên mức 200.000 quả đạn/năm.

TRUNG THÀNH (tổng hợp)

Đăng bởi

Xe tăng T-90MS ra mắt ấn tượng tại IDEX 2025

Xe tăng chiến đấu chủ lực T-90M Proryv, phiên bản xuất khẩu T-90MS, đã ra mắt ấn tượng tại Triển lãm IDEX 2025 ở Abu Dhabi (UAE) và được các chuyên gia đánh giá là xe tăng tiên tiến nhất.

Những nâng cấp dựa trên kinh nghiệm thực chiến đã giúp xe tăng T-90MS có khả năng bảo vệ tiên tiến so với nhiều loại xe tăng hiện đại của thế giới.

Phản ứng của truyền thông quốc tế về sự ra mắt của T-90MS

Sự xuất hiện của mô hình xe tăng mới nhất của Nga tại triển lãm IDEX 2025 đã được các phương tiện truyền thông chuyên ngành chú ý.

“Buổi thuyết trình tại IDEX 2025 không chỉ cho thấy sự phát triển liên tục của xe tăng T-90, mà còn nhấn mạnh cam kết của Nga trong việc đáp ứng các yêu cầu của lực lượng vũ trang hiện đại về khả năng bảo vệ, khả năng cơ động và hỏa lực. Mẫu xe này có thể tăng đáng kể năng lực của Lực lượng vũ trang Nga và đồng thời thu hút khách hàng nước ngoài tiềm năng mới”, Cổng thông tin Army Recognition đánh giá về sự ra mắt của xe tăng T-90MS của Nga.

Trong khi đó, hãng tin quân sự Defense News của Mỹ đưa tin, phiên bản xuất khẩu của xe tăng T-90M Proryv, được đặt ở trung tâm gian hàng của Nga, đã thu hút sự chú ý đáng kể của khách tham quan vào ngày khai mạc triển lãm.

“Gian hàng ấn tượng này trái ngược với các gian hàng tại các triển lãm gần đây, nơi các nhà sản xuất quốc phòng Nga chỉ trưng bày các sản phẩm có giới hạn”, ấn phẩm Defense News thông tin và khẳng định tại IDEX 2025, các gian hàng của Nga là một trong những nơi được ghé thăm nhiều nhất.

Xe tăng T-90MS ra mắt ấn tượng tại IDEX 2025
Xe tăng T-90MS lần đầu tiên ra mắt tại IDEX 2025. Ảnh: Defense News

“Phiên bản cải tiến mới nhất của nền tảng T-90 này là bước tiến đáng kể trong công nghệ sản xuất xe tăng của Nga, được thiết kế riêng cho thị trường bên ngoài. T-90MS đại diện cho cách tiếp cận chiến lược của Nga nhằm duy trì vị thế của mình trên thị trường vũ khí toàn cầu, bất chấp các lệnh trừng phạt quốc tế.

Thiết kế module của xe tăng cho phép nó được điều chỉnh theo yêu cầu cụ thể của khách hàng, khiến phương tiện này đặc biệt hấp dẫn đối với những người mua vũ khí truyền thống của Nga và các quốc gia đang tìm kiếm các giải pháp thay thế cho vũ khí do phương Tây sản xuất”, tạp chí quân sự Defence Analysis viết khi giới thiệu phương tiện này.

Sức mạnh và khả năng bảo vệ đã được minh chứng trong thực chiến

Thực tế, xe tăng T-90 là dòng xe tăng khá thành công của Nga trên thị trường quốc tế. 

Các quốc gia ở Trung Đông và Bắc Phi đã đưa xe tăng T-90 vào biên chế. Cụ thể, Iraq đã mua một lô lớn xe tăng T-90S với giá 1 tỷ USD, và Algeria đã mua hàng trăm xe tăng loại này và đáng kể nhất là Ấn Độ khi đã mua bản quyền sản xuất xe tăng T-90S trong nước.

Chính vì thế, sự xuất hiện của T-90MS tại IDEX 2025 với những cải tiến để phù hợp môi trường tác chiến hiện đại nhận được sự quan tâm lớn.

Xe tăng T-90MS, phiên bản xuất khẩu của xe tăng T-90M Proryv, là xe tăng duy nhất được trưng bày tại IDEX 2025 hội đủ những yếu tố thực chiến. 

Xe tăng T-90MS ra mắt ấn tượng tại IDEX 2025
Công nghệ bảo vệ trên T-90MS dựa trên kinh nghiệm thực chiến tại Ukraine. Ảnh: TASS 

Ở phiên bản T-90MS mới nhất, các nhà chế tạo chú trọng nhiều đến việc tăng cường khả năng bảo vệ của xe chiến đấu trước các loại vũ khí hiện đại như máy bay không người lái, tên lửa chống tăng, súng phóng lựu vác vai.

T-90MS được trang bị hàng loạt trang bị đáp ứng yêu cầu này, như: Giáp phản ứng nổ Relix bổ sung, kết hợp với giáp lồng và lưới che bán cầu trên của tháp pháo, các trạm áp chế điện tử chống lại UAV tự sát….

Theo giới thiệu của đại diện Công ty Rosoboronexport, phía đuôi xe tăng T-90MS được bảo vệ bằng lưới chắn, giáp phản ứng nổ và và tấm cao su mềm, ngăn UAV của đối phương đâm vào khoang động cơ và khiến phương tiện không thể di chuyển.

Trong thực tế chiến đấu, đã có xe tăng T-90M của Quân đội Nga bị trúng 4 tên lửa chống tăng nhưng vẫn sống sót và hoạt động. Có trường hợp UAV tự sát tấn công phương tiện nhưng đã bị lớp giáp phản ứng nổ ngăn chặn và không gây tổn hại cho phương tiện.

Một đại diện của Uralvagonzavod cũng chia sẻ một kỷ lục về việc xe tăng T-90M bị 26 UAV tự sát đánh trúng nhưng lớp giáp của phương tiện không bị xuyên thủng, kíp lái vẫn sống sót và phương tiện được đưa về hậu phương sửa chữa. Chiếc xe tăng sau đó đã quay trở lại tiền tuyến, mặc dù quá trình phục hồi phải mất tới cả tháng.

Xe tăng T-90MS ra mắt ấn tượng tại IDEX 2025
Việc ra mắt riêng phiên bản xuất khẩu của xe tăng T-90M chứng minh rằng, phương tiện chiến đấu hạng nặng này ở phiên bản trang bị cho Quân đội Nga còn nhiều công nghệ mạnh mẽ hơn. Ảnh: Topwar 

Cùng trong lĩnh vực xe tăng, từ các mẫu xe tăng Leopard-2 và M1 Abrams bị thu giữ và chuyển về cơ sở của Uralvagonzavod nghiên cứu, các chuyên gia quân sự Nga kết luận, xe tăng Nga có khả năng bảo vệ tốt hơn nhờ các điểm yếu đã được che chắn. Tất nhiên, những điểm yếu của xe tăng phương Tây đều được nghiên cứu để tạo lợi thế cho xe tăng Nga khi đối đầu.

Như vậy, cùng với lợi thế về giá thành, chính sách bán hàng, xe tăng T-90MS của Nga còn đang chinh phục khách hàng nhờ những công nghệ bảo vệ được rút kinh nghiệm từ thực tế chiến trường. Đây là yếu tố không phải sản phẩm vũ khí nào cũng sở hữu.

TUẤN SƠN (tổng hợp)